samedi 11 mai 2013

"Chiều Qua Nghĩa Trang" với ảnh kỷ niệm Hoàng Dung Hương Kiều Loan



http://youtu.be/ftFcqIOPfec



Vidéo này được thực hiện từ pps của HDHKL .
Clique vào link bên dưới để xem những hình ảnh trong pps

lundi 6 mai 2013

"Chút Bất Thường" HươngKiềuLoan



Chút Bất Thường
HươngKiềuLoan
( Trích Rong Bút : Theo Những  Bước Chân)


                                           Gỗ cũng biết cười
                          (Tượng gỗ tạo bởi Người điêu khắc)
Một chiều lang thang bên con sông, đi về phía đông, phía này có những ngôi nhà rất đẹp ở ven sông và có hai ba công viên, thấy bức tượng gỗ này, tôi bèn thâu vào ống kính, nhưng chỉ là thu lại làm tài liệu. Tôi không có sự thích thú như khi thâu được những hình ảnh bất thường mà mình nhìn được ra. Như kẻ đi tìm ngọc trong đá, tìm gỗ Trầm trong rừng cây bạt ngàn.

mardi 30 avril 2013

" Dấu Tích Thương Đau", pps Hương Kiều Loan


Clique vào link bên dưới để xem pps 
http://www.mediafire.com/view/?qmok5dgzgki

lundi 29 avril 2013

Mãn Đình Hồng và hoa Dâu Bụt. HươngKiềuLoan



n Đình Hồng và hoa Dâu Bụt.
HươngKiềuLoan
( Trích rong bút: Theo Những Bước Chân)

Nhân trong một diễn đàn, có người quen post lên một hình hoa Mãn Đình Hồng, cũng còn có tên là Mãn Đình Hng na,tôi chợt nhớ ra mấy bức ảnh đã chụp loại hoa này năm trước trong Botanica Garden của KS, nơi tôi thường đi...săn... hoa  !  ((=:
 trong đó.  Cũng rất gần nhà, nếu tôi đi bộ, chắc khoảng 20 phút, nhưng phải đeo thêm

lundi 25 mars 2013

"Đông Chưa Đi", rong bút Hương Kiều Loan


Đông Chưa Đi

HươngKiềuLoan

 
Năm nay nơi tôi ở, khí hậu khắc nghiệt hơn mấy năm trước, khi lạnh thì lạnh quá mức, nhiệt độ nhiều ngày dưới -17 hay -20 độ F. Cũng may là không phải đi làm nữa, nên khí hậu không hành tôi được như xưa. Tuy nhiên phải nhốt mình trong nhà cũng khó chịu lắm, những ngày có tuyết, tôi thèm lái xe ra công viên để chụp ảnh, vì biết sẽ có cảnh đẹp. Tôi thích khung cảnh rặng cây trơ trụi, được tuyết phủ trắng cành,  và tuyết trắng trên những ghế đá v..v... Nhưng nếu tôi có lái xe được đến đấy, chưa chắc đã lái xe... ra được.  Bởi những nơi này tuyết cao cả nữa thước. Tôi nhớ mùa đông năm 75, ngày đầu tiên thấy tuyết rơi, những bông tuyết trắng nhẹ bay bay trong không gian...đẹp quá mức, chúng tôi đã lái xe vòng vòng các phố để xem tuyết, thế rồi lạc vào một khu công viên, và xe bị mắc kẹt nơi đó, không sao ra được, khu này vắng, không ai lái xe đến nơi này vào ngày tuyết như vậy! Ngày đó chưa có điện thoại di động. Nên không biết cầu cứu ai, nếu có bỏ xe, lội bộ để ra con đường chính, cũng khá xa, và nhất là rất lạnh khi không mặc đủ ấm cho trường hợp bất tử đó... . Chúng tôi không biết xoay xở ra sao...Sau, có lẽ một người nào đó ở xa đã nhìn thấy xe chúng tôi "cô đơn" trong biển tuyết trắng, đã đoán chúng tôi đang gặp nạn, nên gọi hãng xe kéo đến cứu người.  Kinh nghiệm của ngày ấy, đã khiến chúng tôi không dám lái xe vào những nơi như vậy khi có tuyết.